Một lớp học mới ở trung tâm thành phố Đà Nẵng đón chào 8 trẻ em mắc chứng tự kỷ và hội chứng Down. Chúng học cách vẽ, đi chợ, và làm việc nhà đơn giản.

Trong năm vừa qua, mỗi sáng thứ Bảy, chị Nguyễn Thị Hiệp từ quận Hải Châu Thành phố Đà Nẵng đưa con trai mình đến lớp học có tên Hoa Xương Rồng (Cactus flowers).

Đọc thêm bài về câu lạc bộ Hoa Xương Rồng.

Em Bảo 18 tuổi bị hội chứng Down từ khi còn nhỏ. Mặc dù em đã học nhiều năm ở một lớp học đặc biệt của địa phương dành cho trẻ em khuyết tật, nhưng em vẫn còn gặp rất nhiều khó khăn trong việc nói.

Ở lớp học, em đã biết cách vẽ, làm quà lưu niệm từ giấy, chuẩn bị bữa ăn, và đi chợ, thêm vào đó là lau nhà và những thứ đơn giản khác. Em đã có những tiến bộ ngày qua ngày.

“Bảo đã thay đổi rất nhiều kể từ khi lần đầu con đến đây. Lúc đầu nó rất nhút nhát. Bây giờ đã nói nhiều hơn. Mặc dù nó không thể phát âm rõ ràng, tôi hạnh phúc khi bây giờ con đã sẵn sàng nói nhiều hơn,” mẹ của Bảo – chị Hiệp cho biết.

“Tôi không thể cầm được nước mắt, khi lần đầu tiên trong đời con hỏi tôi để nó giúp tôi dọn dẹp nhà cửa. Bây giờ mỗi khi nó thức dậy vào buổi sáng, con biết cách đánh răng, rửa mặt, và tập thể dục buổi sáng. Trước đây, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng con trai tôi có thể tự làm những điều đó”, chị nói.

Lớp học đã được thành lập vào tháng 9 năm 2015 tại Trung tâm Hoạt động xã hội của thành phố và mở ra cho trẻ em mắc chứng tự kỷ và hội chứng Down. Ở đây, trẻ em như Bảo có thể học các kỹ năng sống cơ bản, chẳng hạn như kỹ năng giao tiếp, hoặc làm thế nào để bảo vệ mình khi bị người lạ tấn công.

Chúng học vẽ, thêu, chơi nhạc, và làm hoa giấy và bưu thiếp. Xem các vật thể đầy màu sắc và đẹp, nhiều người không thể tin rằng chúng được làm bởi trẻ em khuyết tật.

Vào buổi chiều, các giáo viên yêu cầu chúng đi chợ và chuẩn bị bữa trưa. Các giáo viên gần gũi với chúng cả ngày và chỉ dẫn chúng.

“Khi lớp học đầu tiên được bắt đầu, nhiều người, ngay cả chúng ta, đã không tin rằng các em có thể làm những việc này nhanh chóng như vậy. Nhưng với thời gian, chúng tôi đã minh chứng rằng chúng có thể làm điều đó”, bà Trương Thị Như Hoa, giám đốc trung tâm, cho biết.

“Bằng chứng là trẻ em khuyết tật có thể sống độc lập nếu chúng được trao cơ hội để phát triển bản thân. Lớp học này giúp chúng hòa nhập vào xã hội tốt hơn. Chúng tôi dự định mở rộng các mô hình của những lớp học này đến các khu vực khác của thành phố và các vùng miền,” bà Hoa cho biết.

Những người mẹ thứ hai

Bốn phụ nữ làm việc tại trung tâm không chỉ là những giáo viên dạy trẻ mà còn là những người mẹ thứ hai của chúng. Những đứa trẻ gọi họ là “mẹ” khi họ tới lớp.

Chị Trương Trần Như Ngọc cho biết chị đã trải qua rất nhiều khó khăn khi lần đầu tiên làm việc với trẻ em.

Có một lần, khi lớp học đang chuẩn bị bữa trưa thì bé gái 13 tuổi tên là Bảo Ngân, đang chơi một mình trong lớp nhưng đột nhiên hét lên rằng cô bé chưa uống thuốc.

“Lúc đó, tôi đã rất lo lắng và đổ xô đi tìm thuốc cho bé. Nhưng một trong những đồng nghiệp của tôi đã đưa bé ra ngoài đi dạo ở gần lớp học, và bé không còn khóc nữa. Sau đó, một đồng nghiệp của tôi đã giải thích với tôi rằng cô bé không cần phải dùng thuốc nhưng chỉ muốn được mọi người xung quanh chú ý,” chị Ngọc cho biết.

“Chỉ khi đó tôi mới hiểu rằng trẻ em thích những lời nói ngọt ngào, và muốn nhận được sự chăm sóc từ những người khác,” cô nói.

Trẻ vị thành niên trong các lớp học có thể tìm hiểu về sức khỏe sinh sản, nhận được lời khuyên về cuộc sống cá nhân của họ, và học kỹ năng sống để tự bảo vệ mình khỏi sự tấn công của những người lạ.

“Một số học sinh ở đây khoảng 16 tuổi. Chúng tôi dành ít thời gian ở lớp để lắng nghe lời tự nhận của họ, những câu chuyện tình của họ, và đưa ra lời khuyên của chúng tôi về các mối quan hệ bạn bè trên các mạng xã hội,” cô nói thêm.

Giáo viên ở đây cũng mời các chuyên gia tư vấn cho các bậc cha mẹ về cách nuôi dạy con họ, để họ có thể hiểu con mình hơn.

“Nhìn những đứa trẻ lớn lên và ngày càng tự lập hơn đã làm cho chúng tôi rất hạnh phúc. Tôi hy vọng có thể nhìn thấy nhiều trẻ em khuyết tật hòa hợp cuộc sống tốt hơn, giống như hoa xương rồng có thể phát triển từ những điều kiện khó khăn để phát triển”, chị Thoa cho biết.